Chương 1: Mở đầu
Năm Hải Triều Thứ 120
Không ai còn nhớ chính xác năm Hải Triều thứ nhất bắt đầu từ đâu.
Chỉ biết rằng, từ ngày Ngũ Phong Thần rời bỏ đại dương, con người buộc phải đánh dấu thời gian theo một cách khác. Không còn lịch của triều đình, không còn niên hiệu của vương triều. Người ta đếm năm bằng số lần biển đổi nhịp, bằng mức nước dâng rút, bằng chu kỳ gió không còn ổn định.
Và năm Hải Triều thứ 120 được nhắc đến trong hầu hết các biên chép còn sót lại như một mốc không ai muốn quay đầu nhìn lại.
Trước năm ấy, con người vẫn còn tin rằng biển chỉ đang “giận”.
Họ cho rằng chỉ cần chờ đủ lâu, gió sẽ hiền trở lại.
Chỉ cần kiêng kỵ đúng cách, thần linh sẽ hồi đáp.
Chỉ cần dâng lễ nhiều hơn, lời cầu xin sẽ được lắng nghe.
Nhưng biển không còn nghe nữa.
Không phải vì thần linh bận rộn.
Mà vì không còn ai ở đó để lắng nghe.
Lịch sử không ghi rằng con người bị trừng phạt trong một ngày.
Sự bảo hộ không biến mất đột ngột.
Nó mòn dần, như gỗ thuyền mục từ bên trong.
Ban đầu là những chuyến đi lệch hướng nhưng vẫn trở về.
Rồi những cơn gió quen bỗng thổi ngược vào lúc không ai ngờ tới.
Sau đó là những vùng biển không còn cá, không còn chim, không còn tiếng sóng.
Biển vẫn ở đó.
Nhưng không còn phản hồi lại hành động của con người.
Năm Hải Triều thứ 120 là năm con người buộc phải thừa nhận một điều:
Họ không còn được bảo vệ.
Không phải vì họ yếu.
Không phải vì họ thiếu dũng khí.
Mà vì họ đã vượt quá giới hạn của sự cho phép từ rất lâu, mà không hề nhận ra.
Họ khai thác đáy biển cho đến khi dòng chảy rách nát.
Họ săn bắt sinh vật biển cho đến khi cân bằng biến dạng.
Họ dùng sức mạnh của gió và sóng để gây chiến với chính đồng loại của mình.
Biển đã không nổi giận.
Biển chỉ ghi nhớ.
Chính trong năm đó, những thứ đầu tiên bắt đầu trồi lên từ mặt nước.
Không ai gọi chúng là quái vật lúc ban đầu.
Người ta chỉ nói rằng:
-
Có những bóng đen đi theo thuyền vào ban đêm
-
Có những tiếng va đập dưới đáy tàu không thuộc về sóng
-
Có những sinh vật không còn giống bất kỳ loài nào được ghi trong sách cũ
Chúng không tấn công ngay.
Chúng quan sát.
Như thể đại dương đang tự tạo ra những kẻ canh giữ mới, không phải để bảo vệ con người, mà để kiểm tra xem ai còn xứng đáng tồn tại.
Những con tàu biến mất đầu tiên không phải tàu chiến.
Là tàu đánh cá.
Là tàu chở hàng.
Là những chuyến ra khơi thường nhật, quen thuộc đến mức không ai nghĩ đến nguy hiểm.
Chúng biến mất không tiếng kêu cứu.
Không mảnh vỡ.
Không dấu hiệu giao tranh.
Chỉ có biển phẳng lặng như chưa từng xảy ra điều gì.
Các học giả về sau viết rằng:
“Quái vật không xuất hiện để giết con người.
Chúng xuất hiện vì biển không còn lý do để che giấu chúng.”
Những sinh vật từng bị thần linh kìm giữ, từng bị ép nằm sâu dưới tầng nước tối, từng chỉ được phép tồn tại trong truyền thuyết… giờ đây được phép trồi lên.
Không phải vì chúng được thả tự do.
Mà vì không còn ai giữ cửa.
Năm Hải Triều thứ 120 kết thúc bằng một mùa gió lạ.
Gió không mạnh.
Không có bão lớn.
Nhưng thổi liên tục, không đổi hướng suốt nhiều tuần.
Những thuyền trưởng già nói rằng đó là dấu hiệu biển đang “đóng lại” một số lộ trình cũ.
Những kẻ trẻ tuổi thì cho rằng đó chỉ là trùng hợp.
Chỉ có một điều được ghi nhận trong cùng nhiều bản chép khác nhau:
Vào cuối năm ấy,
có một con thuyền rời bến trong im lặng.
Không mang cờ.
Không tuyên bố hải trình.
Và không ai biết tên của kẻ đứng sau bánh lái.
Người ta chỉ nhớ rằng,
khi con thuyền ấy khuất dần sau đường chân trời,
biển lần đầu tiên trong nhiều năm
không tỏ ra thờ ơ.
Gió đổi nhịp.
Sóng nghiêng nhẹ.
Như thể đại dương đang… quan sát.
Và đó là lần đầu tiên,
kể từ khi thần linh rời bỏ biển cả,
lịch sử ghi nhận một điều bất thường:
Biển đã chú ý đến một con người.
Năm Hải Triều thứ 120
— Lần đầu tiên, Hải Vực Vô Thần nhìn lại phía kẻ ra khơi.