Chương 4: Giá Của Quyền Ra Khơi
Cánh cửa Công Hội mở ra không phát ra tiếng kẽo kẹt như Xuân Thành tưởng.
Nó nặng, nhưng được cân chỉnh tốt, chỉ cần đẩy nhẹ là mở, như thể nơi này luôn chờ người bước vào. Không có mùi nhang, không có dấu tích thờ phụng. Chỉ có mùi gỗ cũ, dầu máy và muối biển trộn lẫn mùi của những kẻ chuẩn bị ra khơi và những kẻ đã quay về.
Bên trong rộng hơn vẻ ngoài.
Một đại sảnh hình bán nguyệt, trần cao, ánh sáng lọc qua các ô kính dày mờ như nước đục. Dọc tường là những bàn làm việc thấp, nơi người ghi chép ngồi im lặng, bút chạy đều. Ở giữa, một khoảng trống dành cho trao đổi không ồn ào, không lễ nghi.
Xuân Thành bước vài bước, dừng lại trước quầy gỗ sẫm màu.
“Muốn làm gì?” người đàn ông phía sau quầy hỏi, giọng đều, không nhìn lên.
“Thành lập công hội,” Xuân Thành đáp.
Người kia ngẩng đầu. Ánh mắt ông dừng trên khuôn mặt còn vương mệt mỏi của kẻ vừa rời biển, rồi trượt xuống bàn tay chai sạn, chiếc áo thấm muối. Ông không cười.
“Giá là năm triệu SIA.”
Xuân Thành chớp mắt.
“Xin lỗi… SIA là gì?”
Một khoảng im lặng ngắn. Không phải kiểu ngạc nhiên, mà là kiểu đã nghe câu hỏi ấy quá nhiều lần.
“Tiền,” người đàn ông nói. “Tiền ở Hải Vực.”
“Bao nhiêu… thì đủ một chuyến ra khơi?” Xuân Thành hỏi, cẩn trọng.
“Đủ sống sót?” Ông nhún vai. “Không ai bán cái đó.”
Người đàn ông nghiêng người, chỉ tay về phía bên trái đại sảnh. Ở đó treo một tấm bảng lớn, gỗ dày, bề mặt chi chít những tấm thẻ kim loại móc vào đinh sắt. Mỗi thẻ khắc ký hiệu và vài dòng chữ ngắn. Trên đầu bảng, những chữ cái lớn được khắc sâu:
C — B — A — S — SS — SSS
“Nhận nhiệm vụ,” ông nói. “Hoàn thành thì có SIA.”
Xuân Thành tiến lại gần bảng.
Không có tranh minh họa. Không có lời hứa hẹn. Chỉ là những dòng mô tả khô khan: tọa độ mơ hồ, thời hạn, yêu cầu tối thiểu. Một số thẻ còn dính vết muối, như thể đã từng theo ai đó ra biển rồi quay về hoặc không.
Anh đọc một thẻ hạng C:
“Hộ tống hàng qua vùng gió nghịch. Thời hạn ba ngày.”
Một thẻ hạng A:
“Thăm dò xoáy mới hình thành. Thu thập dữ liệu.”
Một thẻ hạng S:
“Xác nhận sinh vật thiết giáp xuất hiện gần tuyến cũ. Trở về với bằng chứng.”
Xuân Thành nuốt khan.
“Nhận thế nào?” anh hỏi.
“Có cấp bậc thức tỉnh tương ứng,” giọng người đàn ông vang lên sau lưng anh. “Không có thì… đừng mơ.”
Xuân Thành quay lại. “Thức tỉnh?”
“Tiềm năng,” ông nói. “Thứ quyết định anh chịu được bao nhiêu gió, bao nhiêu xoáy, và bao nhiêu lần sai lầm.”
Ông chỉ về một lối đi hẹp phía cuối sảnh, nơi ánh sáng dịu đi, không khí trầm hẳn xuống.
“Đền Thức Tỉnh,” ông nói. “Muốn nhận nhiệm vụ thì phải biết mình là ai trước đã.”
Xuân Thành đứng yên một lúc.
Đền. Một từ gợi lại những câu chuyện cũ, những nơi cầu xin, những lời hứa mong manh. Nhưng nơi này không có biểu tượng thần linh. Không có tiếng tụng niệm. Chỉ có một cánh cửa đá thấp, bề mặt mòn vì tay người chạm vào qua năm tháng.
Anh bước vào.
Bên trong đền tối hơn đại sảnh, nhưng không hề u ám. Ở giữa là một bệ tròn, trên đó đặt một khối tinh thể đục, bề mặt lăn tăn như nước bị đóng băng giữa chừng. Những vết nứt nhỏ chạy dọc bên trong, phát sáng yếu ớt theo nhịp không đều.
Một người phụ nữ đứng cạnh bệ, áo choàng xám, mái tóc buộc gọn.
“Đặt tay lên,” bà nói. “Đừng chống lại.”
Xuân Thành làm theo.
Lạnh.
Không phải cái lạnh của gió biển, mà là cái lạnh thấm vào xương, như thể có thứ gì đó đang đo đạc anh từ bên trong. Hình ảnh vụn vỡ lướt qua tâm trí: sóng nghiêng, lốc xoáy, tiếng kim loại va chạm, mùi thuốc súng, và một khoảng trống sâu, nơi gió không trả lời.
Khối tinh thể rung nhẹ.
Ánh sáng bên trong đổi nhịp.
Người phụ nữ nhìn chăm chú, không ghi chép, không phán xét.
“Chưa hoàn chỉnh,” bà nói sau cùng. “Nhưng có nền. Đủ để bắt đầu.”
Xuân Thành rút tay ra, tim đập nhanh. “Cấp bậc?”
“Hạng C,” bà đáp. “Và… một đường khác thường.”
“Đường gì?”
Bà không trả lời ngay. Chỉ nghiêng đầu, như đang lắng nghe thứ gì đó ngoài tầm nghe của con người.
“Biển sẽ tự nói,” bà nói. “Nếu anh còn sống đủ lâu.”
Xuân Thành trở lại đại sảnh, đứng trước bảng nhiệm vụ. Những tấm thẻ hạng C treo lặng lẽ, không mời gọi, không xua đuổi.
Năm triệu SIA vẫn là con số xa vời.
Nhưng giờ anh đã biết cách bắt đầu.
Anh đưa tay, chọn một thẻ hạng C, kim loại lạnh dưới đầu ngón tay. Không vinh quang. Không bảo đảm. Chỉ là một bước nhỏ, đúng như Hải Vực cho phép.
Sau lưng anh, đại sảnh vẫn vận hành đều đặn bút viết, bánh răng quay, những kẻ đến rồi đi.
Biển ngoài kia không đổi.
Nhưng với Xuân Thành, từ khoảnh khắc này, con đường đã có giá, và anh vừa chấp nhận trả nó.