Chương 2: Kẻ Rời Bến

Xuân Thành ra khơi khi mặt trời còn chưa vượt khỏi đường viền của biển.

Hòn đảo phía sau lưng anh vẫn còn đang ngủ. Những mái nhà thấp chìm trong sương sớm, bến gỗ cũ không một bóng người. Không cờ hiệu, không lời tiễn biệt. Con thuyền gỗ nhỏ rời bến như một kẻ bỏ trốn, lặng lẽ trượt khỏi vùng nước quen thuộc.

Anh biết rõ mình đang làm gì.

Ra khơi vào thời đại này không phải là dũng cảm.
Đó là liều mạng.

Nhưng Xuân Thành không có lựa chọn nào khác.

Từ ngày Hải Vực trở nên vô thần, hòn đảo của anh sống nhờ những chuyến đánh bắt ngày càng ngắn. Người ta không còn đi xa. Không còn dám men theo những lộ trình cũ. Biển thì vẫn ở đó, nhưng mỗi ngày một lạ hơn, như một kẻ quen mặt đã đổi tính.

Xuân Thành lớn lên giữa những câu chuyện về Ngũ Phong Thần. Anh từng nghe ông nội kể rằng, ngày xưa chỉ cần nhìn mây là biết gió, nhìn sóng là đoán được đường về. Khi ấy, biển không ban ơn, nhưng cũng không cướp đoạt vô cớ.

Giờ thì khác.

Giờ thì mỗi chuyến ra khơi là một canh bạc.

Và anh đã đặt tất cả những gì mình có vào canh bạc này.

Con thuyền của Xuân Thành không lớn.

Thân gỗ cũ, vá nhiều mảng bằng kim loại thô. Buồm không còn nguyên màu, loang lổ muối biển. Thứ duy nhất còn mới là khẩu pháo nhỏ gắn ở mũi tàu một món đồ anh đổi bằng gần như toàn bộ tài sản của gia đình.

Không phải để đi săn.
Mà để chạy thoát.

Xuân Thành không mơ đến việc đánh bại thứ gì trên biển. Anh chỉ mong đủ sống sót để đi xa hơn, để tìm đến những nơi mà người ta thì thầm rằng… dấu vết của thần linh vẫn còn tồn tại.

Anh vừa rời khỏi rìa đảo chưa đầy một canh giờ thì biển đổi nhịp.

Không có gió mạnh.
Không có sóng cao.

Chỉ là mặt nước bỗng trở nên quá yên tĩnh.

Xuân Thành nắm chặt bánh lái. Kinh nghiệm ít ỏi trên biển nói với anh rằng, sự im lặng này không phải là điềm lành.

Rồi anh thấy chúng.

Những chiếc mai kim loại nhô lên khỏi mặt nước, lấp loáng dưới ánh sáng nhạt của buổi sớm. Trước tiên là một, rồi hai, rồi cả một nhóm di chuyển song song với con thuyền, như thể đã đợi sẵn từ lâu.

Ghẹ và Tôm Tép Thiết Giáp.

Lính tuần của Cua Hoàng Đế.

Chúng không bơi hỗn loạn.

Chúng đi dạo.

Những con ghẹ mai dày, càng lớn bọc thép biển, di chuyển chậm rãi nhưng có chủ đích. Xen giữa là lũ tôm tép nhỏ hơn, thân dài, vỏ cứng, lao vút đi như những mũi giáo sống, liên tục đổi hướng để ép thuyền.

Xuân Thành cảm thấy cổ họng khô lại.

Anh đã nghe về chúng.
Những kẻ săn tàu gần bờ.
Những “bài kiểm tra” đầu tiên của Hải Vực.

Chúng không cần đánh chìm thuyền ngay. Chỉ cần làm thuyền mất kiểm soát, phần còn lại sẽ do biển xử lý.

“Bình tĩnh,” Xuân Thành tự nhủ.

Anh xoay bánh lái, cho thuyền lách sang trái. Buồm căng lên, thân tàu rung nhẹ khi tăng tốc. Một con tôm thiết giáp phóng lên khỏi mặt nước, va mạnh vào mạn thuyền, phát ra tiếng kim loại chát chúa.

Không còn thời gian do dự.

Xuân Thành kéo chốt pháo.

Khẩu pháo gầm lên một tiếng trầm đục. Viên đạn bay thấp, sượt qua mặt nước rồi nổ tung giữa một nhóm tôm tép. Nước biển bắn cao, kim loại vỡ ra, nhưng không có tiếng reo mừng.

Vì lũ còn lại không hề chùn bước.

Chúng tản ra nhanh hơn, bao vây theo hình vòng cung. Một con ghẹ lớn trồi hẳn lên, đôi càng nặng nề đập xuống mặt nước, tạo ra sóng đẩy thuyền lệch hướng.

Xuân Thành vừa xoay lái, vừa nạp đạn.

Bắn.
Rồi chạy.

Không có nhịp điệu đẹp đẽ. Không có chiến thuật cao siêu. Chỉ là bản năng sinh tồn trần trụi: bắn để mở đường, chạy để không chết.

Một phát đạn trượt rơi xuống nước phía sau.

Xuân Thành chửi thầm.

Mặt nước ở đó bắt đầu xoáy nhẹ, như một hơi thở sâu của biển. Lốc nhỏ, chưa nguy hiểm, nhưng đủ để nhắc anh nhớ rằng: mỗi sai lầm đều bị ghi lại.

Anh nghiến răng, kéo buồm căng hơn, cho thuyền lao thẳng về phía vùng sương mù mỏng ở xa ranh giới giữa vùng nước quanh đảo và Hải Vực thực sự.

Một con ghẹ thiết giáp lao lên lần nữa. Xuân Thành bắn phát cuối cùng, viên đạn nổ ngay trước mặt nó, sóng xung kích hất sinh vật nặng nề ấy chìm xuống.

Không đợi xem kết quả, anh quay mũi thuyền, dồn toàn bộ sức cho cú bứt tốc.

Khi con thuyền vượt qua ranh giới ấy, mọi thứ phía sau chậm lại.

Những sinh vật thiết giáp không đuổi theo nữa. Chúng dừng lại, lơ lửng ở rìa nước nông, như những người lính đã hoàn thành nhiệm vụ tuần tra.

Biển phía trước mở ra rộng hơn, sâu hơn, và im lặng đến lạnh người.

Xuân Thành thở dốc, tay run vì mệt và vì sợ.

Anh quay đầu nhìn lại hòn đảo. Nó đã trở nên nhỏ bé, mờ dần trong sương, như một ký ức xa xôi hơn là một nơi có thể quay về.

Anh biết rõ, từ khoảnh khắc này trở đi, mình không còn là kẻ đánh cá ven bờ nữa.

Anh là kẻ đi tìm thần linh trong Hải Vực Vô Thần.

Và biển dù không nói, dù không hứa hẹn đã bắt đầu để mắt đến anh.