Chương 6: Súng Nợ, Người Lạ Và Một Kèo Ra Biển
Xuân Thành quay lại bến khi trời vừa xế.
Biển trước mặt anh trông… bình thường đến đáng nghi. Sóng lăn tăn, gió nhẹ, không xoáy, không sấm. Kiểu yên ả khiến người ta quên rằng cách đây không lâu, mấy con ghẹ thiết giáp từng coi tàu bè như đồ chơi.
Anh trèo lên thuyền, kiểm tra dây buồm, thùng đạn, rồi đặt tay lên khẩu pháo cũ kỹ.
“Ráng chút,” anh lẩm bẩm với nó. “Kiếm được càng ghẹ về là mày được nghỉ hưu.”
Khẩu pháo không đáp. Nhưng Xuân Thành thề rằng nó… rung nhẹ một cái, như phản đối.
“Ê ê ê khoan ra khơi đã!”
Giọng nói vang lên từ phía cầu gỗ.
Xuân Thành quay lại, tay vô thức đặt lên chốt pháo.
Một người đàn ông đứng đó cao vừa phải, áo khoác rộng hơn cần thiết, nụ cười tươi một cách… thiếu đáng tin. Trên vai là một túi vải dài, nhìn là biết bên trong không phải cá khô.
“Anh bạn,” người kia nói nhanh, “mua súng nâng cấp không?”
Xuân Thành nheo mắt. “Không mua.”
“Không mua cũng được,” người kia cười, “nợ thì sao?”
Xuân Thành chớp mắt. “Nợ?”
Người đàn ông gật đầu như thể đó là chuyện hiển nhiên nhất trên đời. “Nợ. Trả sau. Có lãi nhưng lãi nhẹ.”
“Tôi không quen anh,” Xuân Thành nói.
“Chuẩn,” người kia đáp ngay. “Nhưng anh quen Nguyễn Đức Hoàng chứ?”
Xuân Thành giật mình.
Người kia hạ giọng, nghiêng người lại gần. “Em họ.”
Một nhịp im lặng.
“Khoan,” Xuân Thành nói chậm rãi. “Ông ấy to gấp đôi anh.”
“Di truyền lệch nhánh,” người kia xua tay. “Tên tôi là Duke Hoàng. Anh họ tôi thì rèn. Tôi thì… phân phối.”
“Phân phối lén?”
Duke Hoàng cười hề hề. “Anh nói nhỏ thôi.”
Duke đặt túi vải xuống, mở hé ra.
Bên trong là một khẩu pháo nhỏ hơn loại trong lò rèn, nhưng nòng dày hơn khẩu của Xuân Thành, các vòng gia cố sáng loáng. Nhìn là biết đồ mới. Rất mới. Mới tới mức… có thể chưa được phép bán.
“Bắn ổn,” Duke nói. “Chịu được xoáy nhỏ. Không nổ nòng sớm. Phù hợp người mới… săn ghẹ.”
Xuân Thành nhìn khẩu pháo, rồi nhìn biển, rồi lại nhìn khẩu pháo.
“Bao nhiêu?” anh hỏi.
Duke giơ năm ngón tay.
“Năm triệu SIA?” Xuân Thành hỏi.
“Không,” Duke lắc đầu. “Năm… lần anh sống sót quay về.”
Xuân Thành cau mày. “Nói cho đàng hoàng.”
“Đùa thôi,” Duke xua tay. “Giá thật là anh chưa trả được.”
Xuân Thành thở ra một hơi dài. “Tôi nợ.”
“Ừ,” Duke gật đầu rất nhanh. “Tôi cũng đang… nợ anh họ tôi.”
Xuân Thành nhìn Duke một lúc lâu.
“Anh trốn ông ấy?” anh hỏi.
“Đang trốn,” Duke sửa lại. “Tạm thời.”
“Vì bán đồ lén?”
“Vì bán đồ lén và dám cho người khác nợ.”
Xuân Thành cười khẽ, lần đầu tiên từ khi rời đảo.
“Anh đi cùng không?” anh hỏi.
Duke Hoàng sáng mắt. “Có!”
“Ra biển.”
“Có!”
“Săn ghẹ thiết giáp.”
Duke khựng lại nửa nhịp. “À… có áo giáp không?”
Mười lăm phút sau, Duke Hoàng đã ngồi trên thuyền, ôm túi đồ như ôm mạng sống.
“Nhắc lại,” Duke nói, “kế hoạch là gì?”
“Bắn,” Xuân Thành đáp.
“Rồi?”
“Chạy.”
Duke gật gù. “Nghe quen.”
Xuân Thành gắn khẩu pháo mới vào mũi tàu. Vừa khít. Như thể nó vốn thuộc về con thuyền này.
“Đặt tên chưa?” Duke hỏi.
“Cho súng?”
“Ừ. Súng không tên dễ phản chủ.”
Xuân Thành nghĩ một giây. “Tạm gọi là… Nợ.”
Duke phá lên cười. “Hợp lý ghê.”
Thuyền rời bến.
Biển lại mở ra rộng, sâu, và hoàn toàn không quan tâm đến hai kẻ đang tiến vào.
“Ê Thành,” Duke nói khi bờ đã xa, “lỡ mình không kiếm đủ hai cái càng thì sao?”
Xuân Thành giữ bánh lái, mắt nhìn thẳng. “Thì quay về.”
“Với gì?”
“Với kinh nghiệm.”
Duke im lặng một lát. “Nghe không đủ trả học phí.”
“Biển không cho trả góp,” Xuân Thành đáp. “Nó chỉ cho trả một lần.”
Xa xa, mặt nước gợn lên.
Một chiếc mai kim loại lấp ló dưới nắng.
Duke Hoàng nuốt khan. “Ờ… anh bắn trước hay tôi cầu nguyện trước?”
Xuân Thành kéo chốt pháo.
“Bắn trước,” anh nói. “Cầu nguyện để sau.”
Và con thuyền nhỏ lao thẳng vào vùng nước nơi học phí đang chờ.