Chương 7: Phát Bắn Quá Tay
Biển không đợi hai người thống nhất tinh thần.
Hai chiếc mai thép nhô lên khỏi mặt nước, đối diện nhau như thể đang… dạo mát. Một con ghẹ thiết giáp to bè, càng rộng như hai tấm khiên; con còn lại nhỏ hơn chút, di chuyển nhanh, lượn qua lượn lại trước mũi thuyền.
“Ờm,” Duke Hoàng nói, giọng khẽ hẳn, “hai con. Một trái, một phải”
Xuân Thành gật. “Tôi thấy”
“Chúng… bắn không?”
Ngay lúc đó, bùm, một phát nước bắn vọt lên bên mạn trái. Không trúng. Chỉ đủ để thuyền chao nghiêng và nhắc rằng ghẹ có súng. Hay nói đúng hơn: có càng biết bắn.
“Có,” Xuân Thành đáp gọn. “Và bắn hụt”
Lũ ghẹ đi qua đi lại, nhịp nhàng đến mức… khó chịu. Mỗi lần chúng dừng, mặt nước lại nổ tung vì một cú bắn trượt, tạo sóng đẩy thuyền lệch hướng. Không phát nào trúng thẳng, nhưng mỗi phát đều có chủ ý.
“Chúng đang… căn góc,” Duke lẩm bẩm. “Kiểu dọa cho mình sai nhịp”
Xuân Thành chỉnh bánh lái, kéo buồm thấp. “Được. Ta đổi nhịp”
Anh kéo chốt khẩu pháo mới.
Duke nheo mắt. “Khoan. Khẩu này… bắn mạnh lắm”
“Tôi biết”
“Ý là… rất mạnh”
“Ừ”
“Và thuyền mình thì, ”
ẦM.
Phát bắn rời nòng như một cơn giận bị nén quá lâu. Luồng đạn lao thấp, xé mặt nước thành một vệt sáng thô bạo, đập thẳng vào chiếc mai của con ghẹ lớn. Không nổ bung như pháo thường, nó ép.
Mai thép vặn lại. Nước biển bị hút vào rồi bật ngược ra, tạo thành một vòng sóng trắng xóa. Con ghẹ khựng hẳn, rồi chìm nửa thân, càng khựng lại như vừa bị ai đó bẻ khớp.
“Trúng rồi!” Duke hét. “Tr, ”
RẦM.
Cú giật lùi của pháo đập ngược vào mũi thuyền. Gỗ rên lên. Kim loại kêu chát chúa. Cả con thuyền lùi lại một đoạn, như bị ai đó đá thẳng vào ngực.
“, úng… mạnh quá!” Duke sửa lại, ôm cột buồm.
Xuân Thành nghiến răng. “Ghi nhận”
Con ghẹ nhỏ lao tới, lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn. Nó bắn một phát sát mạn, nước nổ tung, sóng đánh ngang thân thuyền. Xuân Thành xoay lái, né được cú kế tiếp trong gang tấc.
“Lại phát nữa?” Duke hỏi, giọng vừa hào hứng vừa sợ.
“Không,” Xuân Thành đáp. “Pháo nạp lại chậm. Ta chạy”
Anh xoay mũi thuyền, kéo buồm hết cỡ. Con ghẹ lớn cố trồi lên, nhưng chiếc mai vừa chịu ép không theo kịp. Nó lảo đảo, càng khua loạn, rồi bắn hụt vào khoảng không.
Con ghẹ nhỏ đuổi theo vài nhịp, rồi chậm lại. Như thể… quyết định giữ khoảng cách.
“Chúng rút” Duke thở ra. “Hay đang chờ?”
“Với ghẹ,” Xuân Thành nói, “hai cái đó thường giống nhau”
Khi mặt nước lắng xuống, Xuân Thành tắt buồm, cho thuyền trôi chậm. Hai người nhìn nhau, rồi nhìn mũi thuyền.
Một vết nứt chạy dài từ mối ghép kim loại xuống gỗ. Không thủng. Nhưng đã nói chuyện với nước.
“Ờ…” Duke gãi đầu. “Súng ổn. Thuyền thì”
“cần yêu thương” Xuân Thành kết luận.
Họ tiếp cận nơi con ghẹ lớn chìm nửa thân. Càng thép lộ ra, nặng, còn nguyên. Xuân Thành và Duke hì hục kéo lên, đặt lên boong.
“Một” Duke đếm.
Con ghẹ nhỏ đã biến mất. Biển trở lại yên ả một cách… giả tạo.
Họ kéo nốt cái càng thứ hai, nặng hơn, sắc cạnh, ánh thép phản chiếu nắng.
“Học phí” Duke nói, thở hổn hển. “Đắt ghê”
Xuân Thành gật. “Nhưng trả được”
Họ vừa buộc chặt càng thép thì mặt nước phía xa lóe sáng.
Một viên đạn, không giống ghẹ, lao đến, cắm xuống nước ngay cạnh thuyền.
Không nổ.
Nó đánh.
Sóng dựng lên như một bức tường. Thuyền bị hất văng, boong nghiêng, thùng đạn lăn loảng xoảng. Cả hai ngã dúi dụi.
“Cái, !” Duke hét. “Không phải ghẹ!”
Xuân Thành bám lấy bánh lái, mắt quét về hướng viên đạn vừa rơi. Nước còn xoáy, xoáy khác.
“Chuẩn,” anh nói, giọng trầm xuống. “Không phải ghẹ”
Ở phía xa, một bóng đen vừa xuất hiện..
Và trước khi kịp quay mũi thuyền, Xuân Thành biết chắc một điều, học phí chưa tới tay.